Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Thiên long bát bộ 50


LINK DOWNLOAD MIỄN PHÍ TÀI LIỆU "Thiên long bát bộ 50": http://123doc.vn/document/562232-thien-long-bat-bo-50.htm





2577
Tiêu Phong lại đưa mắt nhìn vào ba tên thuyết khách còn lại thấy đứa
thì cầm quạt phe phẩy, hoặc đưa tay áo rộng hở hở kín kín, không dám
nhìn thẳng vào người khác, hẳn là những người A Tử gọi đến tiếp tay.
Tiêu Phong thở dài một tiếng nói:
- Hảo ý của các ngươi, Tiêu mỗ cực kỳ cảm kích, có điều kẻ đòch thủ
ngự nghiêm mật, công thành chiếm đất, thật chẳng có hi vọng gì …
Còn đang nói, bỗng nghe những tên thân binh thất thanh la hoảng:
- Rắn độc! Rắn độc! Sao rắn ở đâu nhiều thế này?
Chỉ thấy từ cửa cái, cửa sổ vô số rắn bò lổm ngổm, ngóc đầu lè lưỡi,
ngoằn ngoèo tiến vào, trong sảnh lập tức rối loạn cả lên. Tiêu Phong chợt
hiểu: “Xem trận thế của độc xà dường như do anh em Cái Bang đích thân
chỉ huy”.
Các thân binh giơ trường mâu, yêu đao vừa đập vừa chém. Người cai
quản đội thân binh quát lên:
- Những ai đang hầu hạ Tiêu đại vương không được di động một
bước, vi lệnh sẽ bò chém đầu.
Gã quản đội đó cực kỳ bén nhạy, thấy bầy rắn có vẻ khác thường, chỉ
sợ lúc đang lộn xộn, Tiêu Phong sẽ thừa cơ thoát thân Những thân binh
vây quanh cái cũi lập tức đứng yên, dùng trường mây chóa thẳng vào lồng
nhưng vẫn đưa mắt xem chừng những con rắn độc, có con nào bò đến gần
liền dùng giáo đập ngay.
Còn đang hỗn loạn, bỗng nghe phía sau vương phủ có tiếng người la ó:
- Lấy nước ra, mau mau cứu hỏa, mau mau cứu hỏa.
Tên quản đội lại quát:
- Khải Hổ Nhi, mau đi bẩm với Chỉ huy Sứ đại nhân, có di chuyển
Tiêu đại vương đi không?
Khải Hổ Nhi là một bách phu trưởng, đáp lời quay đi, đang đònh chạy
ra bỗng nghe tiếng người từ sảnh môn hầm hè truyền vào:
- Chớ có trúng phải kế điệu hổ ly sơn của bọn gian tế, nếu có người
cướp ngục thì đâm chết Tiêu Phong trước.



2578
Người đó chính là Chỉ Huy Sứ Ngự Doanh Quân. Y tay cầm trường
đao, uy phong lẫm lẫm đứng chặn ngay trước cửa. Đột nhiên có một bóng
xanh thấp thoáng, ai đó cầm một con rắn xanh ném vào mặt y. Gã chỉ huy
sứ liền giơ đao gạt ra, chỉ nghe vèo vèo liên tiếp, có người bắn ám khí,
bao nhiêu đèn đuốc trong đại sảnh tắt phụp, căn phòng tối đen như mực.
Gã chỉ huy sứ kêu lên một tiếng, trúng phải ám khí, ngã bật ngửa.
A Tử lấy trong tay áo ra một thanh bảo đao thò vào trong cũi, lách
cách mấy tiếng, chặt đứt những sợi dây xích sắt trói Tiêu Phong. Tiêu
Phong nghó thầm: “Những song sắt cái chuồng này vừa to vừa cứng, bảo
đao đó chưa chắc đã chặt được”. Vừa lúc đó, sàn dưới chân bỗng sụp
xuống, A Tử ở bên ngoài chiếc cũi sắt nói nhỏ:
- Theo đòa đạo chạy ra.
Kế đó một người nào đó từ dưới hố thò tay nắm chân Tiêu Phong kéo
một cái, cả thân hình ông liền rơi tụt vào, thì ra tay thợ lành nghề đào đất
của Đại Lý là Hoa Hách Cấn đã đến. Y phải mất hơn mười ngày công
phu mới đào được một đòa đạo luồn tới cái chuồng đang nhốt Tiêu Phong.
Hoa Hách Cấn nắm được Tiêu Phong rồi liền theo đường hầm bò
ngược trở ra, nhanh chẳng khác gì người ta đi trên mặt đất, trong khoảnh
khắc đã được hơn trăm trượng, lúc đó mới đỡ Tiêu Phong đứng lên, từ
trong hang chui ra.
Chỉ thấy bên ngoài có ba người mặt mũi tươi tỉnh ùa đến, chính là
Đoàn Dự, Phạm Hoa và Ba Thiên Thạch. Đoàn Dự kêu lên:
- Đại ca!
Vừa nói vừa xông đến ôm chầm lấy Tiêu Phong. Tiêu Phong cười ha
hả nói:
- Đã nghe đến thần kỹ của Hoa tư đồ từ lâu, hôm nay chính mình
được thử, quả là bội phục.
Hoa Hách Cấn vui vẻ đáp:
- Được kim khẩu của Tiêu đại vương khen một lời, quả là vinh hoa
đệ nhất trong đời tiểu nhân.



2579
Nơi đây cách Nam Viện Đại Vương phủ không xa, bốn bề có tiếng
Liêu binh huyên náo. Bỗng nghe có tiếng tù và, kỵ mã từ ngoài chạy tới
lớn tiếng kêu la:
- Quân đòch đánh vào cửa Đông, thân binh ngự doanh ở đâu thì ở đó,
không được di chuyển.
Phạm Hoa nói:
- Tiêu đại vương, mình chạy ra cửa tây.
Tiêu Phong gật đầu:
- Hay lắm, bọn A Tử đã thoát hiểm chưa?
Phạm Hoa chưa kòp trả lời, tiếng của A Tử từ dưới hang đã vọng lên:
- Tỉ phu, thì ra anh vẫn còn nhớ đến em.
Giọng nói đầy vẻ sung sướng. Nghe tiếng loạt soạt, từ dưới hang chui
lên, mặt dán râu, đầu cổ đầy đất cát tro than, cực kỳ dơ dáy, thế nhưng
dưới mắt Tiêu Phong, từ khi biết nàng đến nay, bây giờ là hình ảnh đẹp
hơn cả. Nàng rút bảo đao, đònh chặt còng cho Tiêu Phong nhưng cái còng
đó dính sát vào tay, nếu chỉ lệch đi một chút thì ắt sẽ bò thương, không
phải dễ cắt. Nàng bèn đưa bảo đao cho Đoàn Dự:
- Ca ca chặt đi.
Đoàn Dự cầm lấy bảo đao, truyền nội lực vào, chặt cái khóa sắt thật
chẳng khác gì gỗ mục. Vừa lúc đó trong hang lại chui ra thêm ba người
nữa, một người là Chung Linh, một người là Mộc Uyển Thanh còn người
thứ ba là một đệ tử tám túi trong Cái Bang. Y là một hảo thủ giỏi nghề sai
khiến rắn, vừa rồi độc xà chạy lung tung trong đại sảnh chính là do y trổ
tài. Gã đó thấy Tiêu Phong không hề hấn gì mừng đến chảy nước mắt ấp
úng:
- Bang chủ, lão nhân gia …
Tiêu Phong đã lâu không nghe ai gọi mình là bang chủ, thấy thần tình
của gã đệ tử Cái Bang, trong lòng hết sức xúc động, nói:
- Thật mất công ngươi quá nhỉ?



2580
Ông khen một câu khiến gã ăn mày lại càng cảm kích, lại vừa vinh dự,
nước mắt ròng ròng. Phạm Hoa nói:
- Nhân mã nước Đại Lý đang động thủ tại cửa đông, mình nên thừa
cơ hỗn loạn chạy đi thôi. Tiêu đại vương tốt hơn hết đừng ra tay để người
ta có thể nhận ra được.
Tiêu Phong đáp:
- Phải lắm.
Chín người lập tức từ cửa lớn xông ra. Tiêu Phong quay đầu lại nhìn,
thì ra đây là một căn nhà gạch đổ nát, bên ngoài trông rất bệ rạc. A Tử
dùng tiếng Khất Đan kêu lớn:
- Lấy nước mau! Lấy nước mau!
Phạm Hoa, Hoa Hách Cấn cả bọn bắt chước nàng, cũng la lối theo. Ba
Thiên Thạch, Phạm Hoa nhìn quanh quất không thấy tên Liêu binh nào
nên đến đâu châm lửa đến đó, chẳng mấy chốc đã đốt đến bảy tám chỗ.
Chín người chạy về hướng tây. Bọn Đoàn Dự vốn đã thay y phục Khất
Đan rồi, trong thành lại đang đại loạn thành thử chẳng ai chú ý, chỉ khi
nào thấy đại đội binh mã Khất Đan đuổi theo thì mới kiếm những chỗ tối
tăm ẩn náu. Chạy qua khỏi hơn chục con đường đã nghe phương bắc có
tiếng tù và rầm ró, tiếng người lao xao, kêu la:
- Chao ôi, quân đòch đánh vào cửa bắc, hoàng thượng bò đòch bắt rồi.
Tiêu Phong hoảng hốt vội ngừng chân hỏi:
- Liêu đế bò bắt ư? Tam đệ, Liêu đế là anh kết nghóa của ta, y tuy đối
với ta bất nhân nhưng ta không thể đối với y bất nghóa, nhất đònh không
nên giết y …
A Tử cười đáp:
- Tỉ phu yên tâm, đây là ba mươi sáu động động chủ, bảy mươi hai
đảo đảo chủ của cung Linh Thứu. Tiểu muội dạy họ thuộc lòng mấy câu
Khất Đan, bây giờ la lên để phao tin nhảm làm loạn lòng người đấy thôi.
Trong thành Nam Kinh trọng binh trú đóng, hoàng đế có đến hơn vạn
thân binh bảo hộ, làm sao bắt được?



2581
Tiêu Phong mừng rỡ hỏi:
- Thuộc hạ của nhò đệ cũng đến rồi hay sao?
A Tử đáp:
- Nào chỉ thuộc hạ của tiểu hòa thượng thôi đâu, chính chú tiểu cũng
đến nữa, luôn cả vợ y cũng đi theo.
Tiêu Phong ngạc nhiên:
- Cái gì mà lại vợ chú tiểu?
A Tử cười đáp:
- Tỉ phu không biết đâu, vợ của Hư Trúc Tử chính là công chúa Tây
Hạ, có điều mặt lúc nào cũng lấy khăn che kín mít, trừ một mình tiểu hòa
thượng ra, không một ai thấy cả. Tiểu mưội có hỏi y: “Vợ nhò ca đẹp
không?” thì y chỉ cười không trả lời.
Tiêu Phong khi đó bỏ đi bây giờ lại nghe chuyện lạ lùng thế này, tuy
mừng thầm cho Hư Trúc, nhưng không khỏi đưa mắt dò ý Đoàn Dự. Đoàn
Dự cười nói:
- Đại ca chớ có lo xa, tiểu đệ không để bụng đâu, nhò ca cũng không
phải là thất tín. Chuyện này nói ra dài dòng, mình sẽ từ từ nói chuyện
sau.
Nói tới đây thì đoàn người đã chạy thêm được một quãng, thấy đằng
trước trên một bãi đất rộng có một cái đài cao, lửa cháy ngút trời, hai cột
cờ lớn trước mặt lửa đang cháy lem lém. Tiêu Phong biết khu đất này là
đại hiệu trường, dùng cho Liêu binh tập luyện, không biết cái đài này
dựng lên từ bao giờ mà mình không hay biết.
Ba Thiên Thạch nói với Đoàn Dự:
- Bệ hạ, điểm tướng đài và soái tự kỳ của Liêu đế bò đốt thế này,
quả là điềm gở cho quân Liêu, chuyến hành quân phạt Tống của Gia
Luật Hồng Cơ e rằng không xong.
Đoàn Dự gật đầu:
- Quả đúng như thế.



2582
Tiêu Phong nghe y gọi là “
bệ hạ
” mà Đoàn Dự cũng gật gù, trong
bụng lấy làm lạ hỏi:
- Tam đệ, ngươi … ngươi đã lên ngôi hoàng đế rồi đấy ư?
Đoàn Dự buồn bã đáp:
- Tiên phụ bất hạnh giữa đường băng tồ, hoàng bá phụ lại bỏ ngai
vàng đi tu, xuất gia ở chùa Thiên Long nên ép tiểu đệ tiếp vò. Tiểu đệ
không tài không đức, ở ngôi cao thế này, thực là xấu hổ.
Tiêu Phong kinh hãi:
- Ối trời, bá phụ khứ thế rồi ư? Tam đệ, ngươi là chúa một nước Đại
Lý, sao lại vì ta mà đem thân vào chỗ nguy nan, mạo hiểm thế này? Nếu
bò tổn thương, thì ta … ta… thật không phải với quân dân Đại Lý.
Đoàn Dự cười khì khì nói:
- Đại Lý chỉ là một nước nhỏ ở một góc nam cương, hai chữ “hoàng
đế” kể cũng quá đáng. Tiểu đệ ngờ nghệch, trông chẳng ra vẻ ông vua,
có chút nào giống hoàng đế đâu? Để người ta gọi là “bệ hạ” quả thật xấu
hổ. Anh em ta tình như cốt nhục, đại ca bò nạn, tiểu đệ lẽ nào không chia
xẻ với nhau một chút hay sao?
Phạm Hoa nói:
- Tiêu đại vương lần này hết sức can ngăn Liêu đế, khuyên đừng
phạt Tống, tệ quốc từ trên xuống dưới ai ai cũng thâm cảm đại đức. Liêu
đế nếu lấy được Đại Tống rồi, bước kế tiếp ắt sẽ thu Đại Lý. Tệ quốc
binh ít tướng yếu, làm sao chống chọi được với tinh binh Đại Liêu? Tiêu
đại vương cứu Đại Tống mà cũng là cứu Đại Lý, Đại Lý từ rày hết lòng
hết dạ ra sức vì đại vương thì cũng là chuyện đương nhiên thôi.
Tiêu Phong nói:
- Ta chỉ là một kẻ dũng phu, chỉ vì không đành lòng để hai nước giao
chiến, hại thương bách tính, chứ đâu có công lao gì?
Vừa nói đến đây, bỗng thấy phía nam lửa bốc lên ngút trời, một đoàn
người tay xách nách mang, chen vào đoàn quân cùng chạy qua, ai nấy
kêu la:



2583
- Các hòa thượng chùa Thiếu Lâm cùng vô số hảo hán đang đánh
vào cửa nam.
Lại có người nói:
- Nam Viện Đại Vương Tiêu Phong làm loạn, hàng nhà Tống rồi, đã
giết mất hoàng đế Đại Liêu.
Lập tức có mấy người Khất Đan nghiến răng trợn mắt nói:
- Gã Tiêu Phong phản quốc hàng đòch, bọn ta hận không được lột da
ăn thòt y.
Một người khác liền hoảng hốt hỏi lại:
- Có thực là vạn tuế gia bò tên gian tặc Tiêu Phong sát hại không?
Một người liền đáp:
- Sao lại không thực? Chính mắt ta thấy gã Tiêu Phong cưỡi một con
ngựa trắng, xông đến trước mặt vạn tuế, đâm một giáo từ ngực vạn tuế
gia suốt tận bên kia.
Một ông già nói:
- Tên cẩu tặc Tiêu Phong đó sao vô lương tâm thế? Thế thì quả thực
y là người Khất Đan hay là người Hán?
Một hán tử đáp:
- Nghe nói y là man tử Nam triều giả làm người Khất Đan, tên cẩu
tặc đó thật gian ác, quả không bằng loài cầm thú.
A Tử nghe những người đó nhục mạ Tiêu Phong nổi giận, vung roi
đánh ngựa, tính quật vào gã Khất Đan ở bên cạnh. Tiêu Phong vội giơ tay
gạt ra, lắc đầu nói nhỏ:
- Cứ để cho họ nói gì thì nói.
Ông hỏi thêm:
- Có thực là các vò cao tăng chùa Thiếu Lâm đã đến rồi chăng?
Gã đệ tử tám túi đáp:
- Xin bẩm với bang chủ: Đoàn cô nương từ Nam Kinh đi ra gặp ngay
Ngô trưởng lão của bản bang, nói là bang chủ vì sinh mạng của bách tính



2584
Đại Tống nên nhất đònh khuyên Liêu đế đừng xuất quân chinh phạt nên
đã bò cầm tù. Ngô trưởng lão không tin, bảo là bang chủ người Liêu, lẽ
nào lại lo cho người Tống? Y bèn lẻn vào Nam Kinh đích thân nghe
ngóng, thấy lời của Đoàn cô nương quả không sai. Ngô trưởng lão lập tức
truyền “Thanh Trúc Lệnh” của bản bang, đem hành vi đại nhân đại nghóa
của bang chủ truyền khắp anh hùng thiên hạ. Võ lâm Trung Nguyên cảm
kích ân đức nên do các cao tăng Thiếu Lâm thống lãnh tất cả đều đến cứu
viện bang chủ.
Tiêu Phong nghó đến năm xưa nơi Tụ Hiền Trang đối đòch với quần
hùng Trung Nguyên, giết không ít anh hùng hảo hán, hôm nay họ lại đi
cứu mình, trong lòng không khỏi băn khoăn, lại thêm cảm kích. A Tử nói:
- Tin tức do các bạn ăn mày trong Cái Bang truyền ra thảo nào
nhanh đến thế! Chao ôi, hỏng rồi, tiếc quá, tiếc quá!
Đoàn Dự hỏi lại:
- Tiếc cái gì?
A Tử đáp:
- Cái tòa Thần Mộc Vương Đỉnh của em, đốt hương để trong đại
sảnh để dụ rắn, lập cập quá nên quên mang theo.
Đoàn Dự cười nói:
- Cái thứ bàng môn tả đạo đó, quên thì thôi, mang theo làm gì?
A Tử đáp:
- Hứ, cái gì mà bàng môn tả đạo? Không có món bảo vật đó, làm sao
dụ được nhiều rắn độc đến mau như vậy, để cho tỉ phu có thể dễ dàng
thoát thân?
Còn đang nói chuyện đã nghe tiếng binh khí chạm nhau leng keng
leng keng không dứt, dưới ánh lửa thấy vô số Liêu binh đánh lẫn nhau.
Tiêu Phong lạ lùng:
- Ồ, sao bên mình …
Đoàn Dự đáp:
- Đại ca, người nào cổ có buộc vải trắng là phe ta.



2585
A Tử lấy ra một manh vải trắng đưa cho Tiêu Phong nói:
- Tỉ phu buộc vào đi.
Trong một thoáng, Tiêu Phong biết là Liêu binh không phân biệt ai là
bạn, ai là thù không biết phải giết ai. Đánh nhau một hồi trở thành người
Liêu tàn sát lẫn nhau. Những người cổ có buộc vải trắng chém đao nào,
đâm mũi giáo nào cũng nhằm binh só nước Liêu. Tiêu Phong thấy người
Liêu chết nằm ngổn ngang, máu đầy mặt đất, tay cầm miếng vải mà run
lên bần bật, trong lòng nghe như có tiếng vang lên: “Ta là người Khất
Đan, không phải người Hán! Ta là người Khất Đan, không phải người
Hán!”. Miếng vải đó ông không làm sao buộc lên cổ mình được.
Ngay lúc đó có tiếng kẹt kẹt vang lên, hai cánh cửa thành nặng nề từ
từ mở. Đoàn Dự và Phạm Hoa kèm Tiêu Phong cùng chạy ra. Ngoài
thành dưới ánh lửa đuốc bập bùng, vô số người của Cái Bang dắt ngựa
chờ sẵn, vừa thấy Tiêu Phong xông ra lập tức reo hò ầm ỹ:
- Kiều bang chủ! Kiều bang chủ!
Lửa sáng rực cả bầu trời, tiếng người vang động mặt đất. Lại thấy hai
con rồng lửa uốn éo ở hai bên, một người cưỡi ngựa từ chính giữa chạy
thẳng đến. Ngồi trên ngựa là một người ăn mày già hai tay cầm cây gậy
đánh chó, tín vật của bang chủ Cái Bang giơ lên khỏi đầu, chính là Ngô
trưởng lão. Y chạy đến trước mặt Tiêu Phong, nhảy xuống ngựa, q dưới
đất nói:
- Ngô Trường Phong được chúng huynh đệ ủy thác, giao đả cẩu bổng
của bản bang lại cho bang chủ. Chúng tôi quả thực hồ đồ đáng chết, đầu
óc lú lẩn, nghi oan cho người ngay, khiến cho bang chủ phải chòu muôn
vàn khổ sở. Chúng tôi thật không bằng con heo con chó, chỉ mong bang
chủ không chấp nhất lỗi lầm của kẻ tiểu nhân, thương hại bọn chúng tôi
bơ vơ côi cút, không nơi nương tựa mà quay trở lại nhận chức bang chủ.
Chúng tôi bò kẻ gian xúi biểu, bảo bang chủ là Hồ cẩu Khất Đan, quả là
đáng chết. Chúng tôi đã đem tên gian đồ Toàn Quan Thanh loạn đao
phân thi để rửa hờn cho bang chủ rồi.
Nói xong y đưa chiếc gậy đánh chó cho Tiêu Phong. Tiêu Phong trong
lòng chua chát nói:



2586
- Ngô trưởng lão, tại hạ quả thực là người Khất Đan. Được các vò
trọng nghóa đối đãi như thế, tại hạ cảm kích không đâu cho hết nhưng
chức vò bang chủ quả vạn lần không dám đảm đương.
Ông vừa nói vừa đưa tay đỡ Ngô trưởng lão lên. Ngô Trường Phong
thần tình hoang mang, vò đầu bứt tai ấp úng:
- Ông … ông cũng bảo ông là người Khất Đan ư? Ông … không nhận
chức bang chủ? Kiều bang chủ, xin ông rộng lượng đừng giận chúng tôi
nữa.
Bỗng nghe phía trong thành tiếng trống nổi lên rồi đại đội Liêu binh
xông ra. Tiêu Phong kêu lên:
- Ngô trưởng lão, chúng mình chạy đi thôi. Liêu binh dũng mãnh,
nếu kết thành trận thế thì không thể nào chống nổi.
Tiêu Phong biết rằng Cái Bang và quần hùng Trung Nguyên nhất thời
chiếm được thượng phong, chẳng qua là do tấn công bất ngờ khiến đối
phương trở tay không kòp, còn như thực sự hai bên giao chiến thì một
nghìn, vài trăm nhân vật giang hồ làm sao chống nổi với hàng vạn quân
tinh nhuệ? Huống chi nếu đã hỗn chiến rồi, hai bên tử thương đều nặng
như thế trái với bản ý của mình, bèn nói:
- Ngô trưởng lão, vấn đề bang chủ, để từ từ rồi tính sau cũng chưa
muộn. Ông mau truyền lệnh cho các anh em rút lui về hướng tây.
Ngô Trường Phong đáp:
- Vâng!
Y lập tức truyền lệnh ra, bang chúng Cái Bang hậu đội đổi thành tiền
đội, chạy về hướng tây. Chẳng bao lâu Hư Trúc Tử cũng suất lãnh các
thuộc hạ chư nữ cùng các dò só bảy mươi hai đảo, ba mươi sáu động đánh
rốc qua để cùng nhau hợp lại. Chạy được mấy dặm, các võ só Đại Lý dưới
quyền điều động của Phó Tư Qui, Chu Đan Thần cũng chạy đến. Thế
nhưng quần tăng Thiếu Lâm và quần hào Trung Nguyên thì vẫn không
thấy đâu. Chỉ nghe văng vẳng tiếng chém giết trong thành Nam Kinh
vọng ra.
Tiêu Phong nói:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét