Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN
- Tôi sẽ bảo toàn tính mạng và nhan sắc của con gái ông, đổi lại ông phải
giao toàn bộ những tài liệu cũng như sản phẩm XNO cho tôi.
- Nếu tôi không đồng ý?
- Một hoặc hai ngón tay của con bé sẽ phải chào tạm biệt bàn tay của nó.
Lê Trung nhìn Chu Thông bằng ánh mắt lạnh tanh. Giọng ông không thay
đổi và cũng không thấy chút nao núng nào biểu hiện trong ánh mắt của ông. Có
lẽ đứng trước một con người thủ đoạn như Chu Thông thì không nên để sự mềm
yếu của mình ra mặt. Bởi thực sự có yếu đuối hay tử tế thì cũng chỉ là cái cớ để
cho con người như lão cười đầy hả hê khoái trá mà thôi.
Chu Thông nheo mắt đầy mưu mô, cuộc đấu cân não lão cho mình đang
đứng trên thế thượng phong.
- Hay ông muốn gương mặt của nó nếm vài lưỡi dao?
Lê Trung gằn từng tiếng:
- Chỉ cần ông làm đau một cọng tóc của Tiểu Nhi, tôi đảm bảo ông sẽ phải
hối hận đấy.
- Hối hận là hai từ mà Chu Thông này không bao giờ nghĩ tới. Không lẽ ông
lại quên những tính cách của người bạn năm xưa của mình rồi sao?
- Tôi rất muốn quên đi đấy.
Lê Trung nãy giờ vẫn đứng bất động mặc cho Chu Thông đi đi lại lại với
những toan tính và cú chơi bài ngửa của lão.
- Chúng ta sẽ trao đổi như thế nhé? Tôi chúa ghét cái kiểu làm việc của đàn
bà, lề mề chậm chạp!
- Tôi không trao đổi gì cả!
Lê Trung trả lời một cách rành mạch. Dứt câu nói của mình, ông khẽ thổi
một cái, điếu xì gà đang cháy dở trên lay của Chu Thông tắt ngúm. Mùi thơm
của loại xì gà cao cấp cũng bay đâu mất tiêu.
Chu Thông hết nhìn điếu xì gà của mình rồi lại nhìn Lê Trung. Rõ ràng Lê
Trung không còn là con người yếu mềm và khờ khạo trước cuộc đời nữa. Chu
Thông ném điếu xì gà xuống dưới nền nhà rồi dùng chân di nát nó. Lão cười
khùng khục trong cổ họng:
- Giá như năm xưa ông có được cái dũng khí như bây giờ thì có phải đã giữ
được vợ rồi phải không?
www.vuilen.com
71
Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN
Lê Trung lặng người trước điều mà Chu Thông vừa nói. Nhìn gương mặt
nhăn nhúm lại có thể thấy người đàn bà được gọi là vợ trong quá khứ của Lê
Trung đã gây ra cho ông nỗi đau khôn nguôi. Ánh mắt của ông trở nên dữ lợn,
vằn đỏ như mắt của một chú bò tót.
- Đừng mong lôi những điều không hay đã xảy ra để có thể đánh gục được
tôi. Cuộc sống thay đổi, và tôi không chỉ đứng mãi một chỗ trong phòng thí
nghiệm đâu.
- Ồ! Tôi rất mong thấy được cậu bạn năm xưa của mình thay đổi đấy.
Lê Trung im lặng không nói nhưng ánh mắt của ông đã nói thay rất nhiều.
Ông không hề chấp nhận lời thách thức của Chu Thông nhưng ông cũng không
để lão muốn làm gì cũng được. Nhất là trong ngôi nhà của ông và với người
thân yêu duy nhất của ông.
Vợ bỏ đi theo người bạn thân đã khiến ông phải đau đớn suốt cả quãng
đường đã trôi lại sau lưng. Nỗi đau đó không liền miệng nên lúc nào cũng nhức
nhối. Tuy nhiên không phải vì thế mà ông lại khuỵu ngã trước bất kỳ kẻ xấu xa
nào. Ông còn cô con gái nhỏ đáng yêu đã ở cái tuổi lớn, đã ra dáng một thiếu nữ
rực rỡ sức sống. Ông yêu con gái mình hơn tất thảy. Hơn cả tình yêu mà ông đã
từng dành cho người đàn bà không có tấm chung tình.
- Hai thằng mày nghe rõ chưa?
- Sao kia ạ?
Cả thằng Tám rô và Thắng còi đều trợn mắt, ngây người ra nhìn Chu Thông.
Chúng không hiểu ông ta đang làm gì trong cái phòng thờ người chết sặc mùi
nhang khói.
- Tao nói chúng mày tới bệnh viện và bắt con nhỏ con của lão già gàn dở
này.
- Nhưng
- Bệnh viện đông người lắm, đại ca.
- Tụi bây không biết cách để dụ nó ra ngoài sao? Hay để tự tay tao làm luôn?
- Dạ
Chu Thông quay sang nhìn Lê Trung cười nửa miệng:
- Lũ đàn em của tôi tuy hơi chậm phát triển về trí não thật nhưng tôi rất thích
chúng. Bởi dù bất cứ việc gì thì chúng cũng đều làm rất tốt.
www.vuilen.com
72
Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN
Thắng còi và Tám rô đứng đờ người. Tới khi Chu Thông quát tướng lên
chúng mới ba chân bốn cẳng chạy xuống dưới nhà dưới, phóng ào ra khỏi nhà
của giáo sư Lê Trung. Chúng phi xe bừa trên đường và chẳng biết có tới được
nơi mà lão Chu Thông nói hay không nữa. Chúng chỉ thấy vừa rồi hai con mắt
của đại ca mình nhìn như mắt của con sói dại.
- Rồi ông sẽ phải làm theo những gì tôi muốn thôi.
Chu Thông cười hình hịch rồi đủng đỉnh đi ra ngoài cửa. Nhưng lão chợt
đứng khựng lại, mắt trợn ngược lên khi vừa đi qua, lão cố tình huých vào người
của Lê Trung. Lê Trung không những không hề ngã hay dịch chuyển dù chỉ một
tí xíu, ngược lại Chu Thông thấy tay chân mình tê dại, người như có luồng khí
lạnh chạy từ dưới gót chân lên đến đỉnh đầu nghe choáng váng.
Lão quay phắt lại nhìn Lê Trung:
- Lê Trung
Lê Trung xoay người lại nhìn lão, ánh mắt của giáo sư vẫn ánh lên những tia
nhìn lạnh lùng. Đôi mắt của người biết trước kẻ khác không thể làm hại gì đến
mình được.
- Tôi có cần nhắc cho ông nhớ không Chu Thông? Ông nên dừng lại và đừng
có động vào con gái tôi.
- Ông
Chu Thông không để ý đến lời nói của Lê Trung, lão đang bận nhìn chằm
chằm vào người của giáo sư như muốn kiểm chứng điều gì đó. Lão thận trọng
đưa bàn tay của mình tới chạm vào người của giáo sư Lê Trung. Bàn tay của lão
chạm vào khoảng không mang hình hài của Lê Trung, bàn tay lão đi xuyên qua
cả người của giáo sư.
- Trời!
- Tôi nhắc lại lần cuối, tôi sẽ bỏ qua khi ông không chạm vào con gái tôi.
Chu Thông nuốt nước miếng một cách khó khăn. Lão nhìn xoáy vào Lê
Trung như để khẳng định lại nhận định của mình một lần nữa. Đôi mắt này
đúng là đôi mắt của Lê Trung. Một sự cương quyết khó ai có thể lay chuyển
được.
- Tôi sẽ làm theo ý của ông, nếu như ông đưa XNO cho tôi.
- Đó là công trình của tôi, không ai có thể lấy nó ra khỏi tay tôi. - Lê Trung
gằn giọng - Cũng như việc không ai có thể làm hại đến con gái của tôi.
www.vuilen.com
73
Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN
- Tôi sẽ làm điều đó! Tôi làm mọi việc để có được công trình nghiên cứu đó.
Tôi đã bỏ ra rất nhiều thời gian để chờ đợi rồi.
- Không ai bắt ông làm việc đó.
- Có chứ, lợi nhuận chính là điều khiến tôi chờ đến giây phút này đấy. Hãy
suy nghĩ kỹ đi! Một là con, hai là sản phẩm của ông!
Nói rồi Chu Thông đi ra khỏi phòng, hình như bước chân của lão không
vững vàng và có vẻ huênh hoang như trước nữa.
Lê Trung đứng nhìn theo cái dáng mập ú của Chu Thông ra khỏi phòng thờ.
Hồng Ngọc và Phượng Đoan ríu rít kéo nhau đi trên hành lang. Hai cô bé
không khỏi lo lắng trước hành lang vắng vẻ và thiếu ánh sáng của đèn điện.
Phượng Đoan cằn nhằn:
- Mới có tám giờ tối mà họ đã tắt hết cả đèn rồi sao? Tiết kiệm gì mà dữ
vậy?
- Chắc bóng điện hỏng đó.
Hồng Ngọc vừa trấn an bạn vừa nhìn lên con số ở các dãy phòng. Cô bỗng
dừng lại và la lên:
- A
- Á
Phượng Đoan chẳng hiểu chuyện gì cũng kêu toáng lên và nhảy tới ôm chầm
lấy bạn mình. Hồng Ngọc nhăn mặt, cô càu nhàu:
- Trời ơi! Có gì đâu mà bồ hét như cháy nhà vậy?
- Tại bồ hét nên mình mới hét theo chứ bộ. Mà có gì đâu mà hét dữ vậy ta?
- Mình hét mà còn nói ai nữa? Tới phòng của vú Năm rồi đó.
Hồng Ngọc nói rồi kéo cánh cửa phòng bệnh, đi thẳng vào trong. Phượng
Đoan lót tót chạy theo sau cô bạn. Từ nhỏ tới lớn giờ cô chưa vô bệnh viện để
www.vuilen.com
74
Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN
thăm nom ai hết, lại càng không phải khám bệnh tại đây. Có bệnh gì bao giờ cô
cũng được bác sĩ tới tận nhà để khám chữa.
Còn từ khi vú Năm nằm ở đây, cô có tới ba lần nhưng toàn vào ban ngày.
Hôm nay tự nhiên cái con nhỏ Hồng Ngọc lại trở chứng đòi vào chơi với Trang
Nhi vào buổi tối. Thật là hết biết
Trong phòng chỉ có mình vú Năm đang nằm thiêm thiếp trên giường với một
đống các thiết bị máy móc phụ trợ cho sức khoẻ, không thấy Trang Nhi đâu cả.
Hồng Ngọc nhìn quanh, cô kêu lên ngạc nhiên.
- Trời ơi! Lại tới con nhỏ này nữa, nó đi đâu rồi ta?
- Chắc chạy đâu đó thôi.
Hồng Ngọc đến bên giường cầm tay vú Năm bóp nhẹ và nói chuyện hệt như
vú Năm đang tỉnh:
- Vú à, con là Hồng Ngọc nè. Con tới thăm vú, vú mau khoẻ lại nghen.
Trang Nhi nó mong vú tỉnh lại lắm!
- Vú Năm hổng biết mày nói gì dâu. Ngồi xuống đi!
Phượng Đoan ngồi xuống cái ghế nhỏ kê sát cạnh bàn nước ở trong phòng
bệnh. Hồng Ngọc vẫn ngồi im trên giường, cô chặc lưỡi:
- Vú mà hổng tỉnh lại là nhỏ Trang Nhi hổng biết phải làm gì hết trơn đó.
Mai là bốn mươi chín ngày bác Lê Trung mất. Nhỏ Nhi khóc hoài không dứt!
- Thôi, thôi. Mày lẩm bẩm giống hệt bị khùng.
Phượng Đoan xua tay, cô không phải không muốn trò chuyện với vú Năm
nhưng lúc này, nhìn cảnh vú nằm im lìm trên giường bệnh trong khi Trang Nhi
thì chìm ngập trong nỗi đau đớn khi ông Lê Trung không còn. Cô thấy sốt ruột
ghê gớm
Trong lúc hai cô nhỏ ngồi trong phòng bệnh của vú Năm thì phía ngoài sân
bệnh viện, Trang Nhi đang lững thững đi vào. Vừa đi vừa đưa tay che miệng
trong khi đang ngáp. Hai mắt cô muốn nhíu xuống, cơ thể mệt mỏi rã rời. Đã
hơn tháng nay cô vừa đi học, vừa phải vô bệnh viện chăm sóc cho vú Năm nên
cô cũng không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi. Thực ra là công việc chăm sóc
cho vú Năm đã có y bác sĩ, cô chỉ việc ngồi nhìn và buồn rầu. Cô muốn ở cạnh
vú Năm vì giờ đây ngôi nhà nhỏ của cô sao bỗng nhiên rộng thênh thang và chỉ
còn lại di ảnh của cha cô trên bàn thờ.
www.vuilen.com
75
Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN
Trang Nhi đi một mình, không có Hai Nhân đi cùng. Hình như cô cũng
không để ý đến điều đó nên mặc nhiên đi về phía khu nhà hồi sức cấp cứu. Đột
nhiên từ ghế đá có hai thanh niên đứng lên đi về phía Trang Nhi. Đó chính là
chàng giám đốc trẻ Bảo Phong và trợ lý Đinh Toàn của mình.
Họ định nói gì đó nhưng Trang Nhi đã hốt hoảng lùi về sau và kêu toáng lên.
- Nè, mấy người đừng có làm bậy nghen. Tôi la lên là mấy người bị bảo vệ
tống cổ vào trong Phòng ướp xác đó.
Bảo Phong xua tay:
- Nè, cô đừng hiểu lầm. Tôi chỉ muốn nói chuyện
- Nói chuyện sao chặn đường chặn xá người ta kỳ vậy. Bộ hết lúc để nói
chuyện rồi sao?
- Không không phải. Mà là tôi tới nhà nhưng không gặp cô nên đành phải
tới đây để kiếm đó.
- Rồi! Anh nói đi, kiếm tôi có chuyện gì? Nói trước là tôi và anh chưa có gặp
nhau bao giờ đâu đó.
Trang Nhi khoanh tay trước ngực như thủ thế trong khi cô nói rõ to để có thể
gây sự chú ý của người khác. Nhưng xui cho cô bé là khoảng khuôn viên bệnh
viện này không có ai ngoài cô và hai người đàn ông đang đứng trước mặt.
- Tôi được biết cô là người thừa kế toàn bộ tài sản của giáo sư Lê Trung.
Trong đó có công trình nghiên cứu XNO.
- Anh muốn mua lại chúng? - Trang Nhi quắc mắt. - Hay anh chính là người
đã giết hại ba tôi để chiếm đoạt công trình đó?
Bảo Phong gãi đầu. Đúng là nói chuyện với mấy cô con gái cứng đầu thật
khó chịu, không biết nói sao để cô nhỏ hiểu và không phản bác lại anh bằng
những câu hỏi oái oăm như thế.
- Cậu ta không dám ra tay giết hại ông giáo sư gàn dở ấy đâu!
Giọng nói vang lên khiến Trang Nhi giật thót người. Cô quay phắt sang phía
vừa phát ra tiếng nói. Cô thấy người đàn ông mập ú mà ăn mặc như tay chơi
đứng đó từ đời nào. Lão chính là Chu Thông.
- Ông ông nói vậy có nghĩa ông biết thủ phạm giết chết ba tôi?
- Đúng thế, cô nhỏ!
www.vuilen.com
76
Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN
- Vậy kẻ đó là ai vậy? Ông làm ơn nói ra để tôi bỏ tù hắn.
Trang Nhi lao đến chộp tay của Chu Thông và hỏi luôn. Giọng của cô chứa
đựng sự nôn nóng và căm hận.
Chu Thông bật cười khoái chí. Lão sờ hàng ria mép của mình:
- Đúng là con gái của Lê Trung, giống y như lão ta!
Trang Nhi khựng người, cô buông tay mình ra khỏi tay lão già mập ú và thối
lui lại phía sau. Cô nhìn lão không chớp mắt, trí thông minh của cô hoạt động
rầm rầm và đưa ngay ra kết quả.
- Ông chính là kẻ đấy!
- Thông minh y như lão giáo sư gàn dở ấy. Được rồi - Lão cho tay vào túi
quần và lên giọng kẻ cả - chúng ta thẳng thắn nhé. Cô giao cho tôi công trình
của lão giáo sư ngỏm củ tỏi ấy, tôi sẽ trả cô tiền. Bao nhiêu tuỳ theo cô muốn.
- T'ôi không muốn tiền!
- Vậy cô nhóc gàn dở muốn gì?
- Ba tôi! - Trang Nhi gằn giọng. - Tôi muốn ông trả lại mạng sống cho ba tôi.
Chu Thông bật cười lớn:
- Nếu làm cho người chết sống lại được thì tôi đã làm rồi.
- Vậy thì nếu đưa được công trình nghiên cứu của ba tôi thì tôi sẽ đưa cho
người khác chứ không phải là ông. Đừng có mơ!
Chu Thông dừng lại nhìn Trang Nhi, hoá ra con nhỏ không khờ khạo và dễ
bị lung lạc như cha của nó. Lão nhếch mép:
- Vậy thì mày sẽ phải hối hận, ranh con ạ!
Bảo Phong đứng im nhìn Chu Thông. Anh không thể ngờ được rằng Chu
Thông dám ra tay hạ sát ông Lê Trung để chiếm đoạt công trình nghiên cứu ấy.
Anh cũng muốn có công trình ấy nhưng không phải bằng cách hèn hạ và đê tiện
như vậy. Anh đến đây hôm nay là để thương thảo với Trang Nhi chu cấp và tài
trợ toàn bộ cuộc sống của cô, của vú Năm và cho cô theo học bất kỳ trường đại
học danh tiếng nào trên thế giới nếu như cô muốn. Và công trình đó thuộc về
anh nhưng anh không tước bỏ tên người đã tạo nên công trình ấy.
Lúc này, Chu Thông nhếch mép cười:
www.vuilen.com
77
Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN
- Cậu nên về đi thì hơn. Tôi sẽ là chủ của XNO.
- Không dễ dàng như thế đâu, ông Chu Thông.
- Không có gì khó khăn đối với Chu Thông này cả.
Bảo Phong cười, anh quay sang Trang Nhi, giọng từ tốn:
- Cô Trang Nhi cứ suy nghĩ cho kỹ nhé. Tôi đã thảo những điều khoản và
hợp đồng để cô đứng tên quản lý công trình của cha cô và những khoản mà
công ty tôi sẽ ưu ái cho cô.
Đinh Toàn mở cặp táp lấy ra một xấp hồ sơ và đưa cho Trang Nhi. Trang
Nhi cầm nhưng không nhìn tới xấp hồ sơ ấy, cô nói thẳng luôn:
- Ba tôi đã huỷ tất cả những gì có liên quan tới công trình nghiên cứu của
mình rồi. Anh đừng trông chờ điều gì ở tôi, chỉ hoài công mà thôi.
- Tất cả những gì thuộc về con vẫn là của con, giống như tình cảm của ba
dành cho con đó, con gái.
Giọng nói của ông Lê Trưng vang lên khiến Trang Nhi như không muốn tin
vào tai của mình nữa. Cô lắc mạnh đầu:
- Không! Có lẽ do mình quá nhớ ba mà thôi.
- Giáo sư
Bảo Phong trợn mắt, anh không thể tin được giáo sư Lê Trung với đám tang
đơn giản của bốn mươi tám ngày trước bây giờ lại đứng trước mặt anh như
không hề nằm vào quan tài bao giờ.
- Phải! Là tôi. Và giờ tôi ở đây để đảm bảo rằng không ai có thể làm hại
được con gái của tôi.
- Ai?
Bảo Phong nhìn sang Chu Thông, anh không tin rằng Chu Thông lại dám có
mưu mô gì với Trang Nhi. Bởi lão ta biết, cho dù có làm cách nào thì chắc chắn
Lê Trung cũng sẽ không để lão nắm bắt được cơ hội có được công trình nghiên
cứu của cha mình, cũng như không thể để lão làm hại đến cô con gái.
Trang Nhi cứng đờ người, cô không hiểu mình đang gặp phải chuyện gì nữa.
Ba cô, giáo sư Lê Trung đã mất cách đây bốn mươi tám ngày, chính cô đã đặt
bông hoa cuối cùng lên quan tài của ông, trước khi người ta hạ nó xuống huyệt
mộ. Vậy mà giờ đây
www.vuilen.com
78
Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN
Trang Nhi lắc đầu:
- Không! Các người đừng hòng lừa được tôi. Ba tôi đã mất và không ai có
quyền được làm bất cứ chuyện gì gây tổn hại đến thanh danh của ông.
Trang Nhi chỉ tay vào mặt từng người, đôi mắt hằn lên sự giận dữ. Đến Chu
Thông cũng phải rúng động và thấy tim mình thót lại.
- Không bao giờ các người có được XNO, dù tôi có phải nằm dưới mồ sâu.
Nói xong, cô quay người bỏ đi. Để mặc mấy người đàn ông đứng trơ ra giữa
khuôn viên không rõ ánh sáng của bệnh viện.
Bảo Phong quay sang nhìn giáo sư Lê Trung, anh lên tiếng hỏi, thấy giọng
của mình cũng không chắc chắn lắm trong khi Đinh Toàn hối hả nhặt lại bản
hợp đồng mà Trang Nhi vừa vứt xuống dưới đất trước khi cô bỏ đi.
- Giáo sư! Có thật là ông đấy không?
- Đúng! Là tôi.
- Nhưng
Giáo sư Lê Trung mỉm cười. Ông quay sang Chu Thông, giọng lạnh tanh:
- Ông đã thấy quyết định của con bé rồi đấy, nó mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều.
- Tôi không chịu thua một đứa nhãi ranh hỉ mũi chưa sạch đâu!
Chu Thông bỏ đi, chỉ còn lại Lê Trung đối diện với Bảo Phong. Anh vẫn
chưa hết ngạc nhiên. Và khi ông Lê Trung chìa bàn tay của mình ra, anh còn
ngạc nhiên hơn nữa:
- Rất vui khi gặp được cậu, Bảo Phong!
Bảo Phong choáng váng và không thể tin vào mắt cũng như cảm giác của
mình khi anh giơ tay ra bắt tay của giáo sư Lê Trung. Bàn tay anh xuyên qua
bàn tay của giáo sư.
- Bác
- Ngày mai đúng là giỗ bốn mươi chín ngày của tôi, cậu Bảo Phong.
Giảo sư Lê Trung đặt bàn tay của mình lên vai của Bảo Phong. Anh nghe hơi
lạnh ngấm vào vai mình và bắt đầu lan toả khắp cơ thể. Tuy nhiên chỉ là hơi
lạnh của sương đêm. Không có cái buốt giá khi người ta đối diện với điều gì đó
không thật và đem lại cảm giác sợ hãi.
www.vuilen.com
79
Tác Giả: Nam Thanh BỘ XƯƠNG NỔI GIẬN
- Tôi rất mừng là cậu đã nhận được lá thư của tôi. Bây giờ tôi muốn nhờ cậu
một việc!
Bắt kịp Trang Nhi khi cô vừa mở cánh cửa vào phòng bệnh của bà vú
Năm, Chu Thông túm lấy vai áo của cô:
- Chúng ta chưa nói xong chuyện cần nói!
Trang Nhi hất tay của lão ra, cô khó chịu:
- Ông đừng chạm vào tôi. Tôi muốn ông bị đày xuống địa ngục vì những tội
lỗi mà ông đã gây ra!
Tiếng của Trang Nhi khiến cả hai người còn đang tỉnh táo ngồi trong phòng
bệnh phải quay ra nhìn. Và cả hai đều tròn mắt nhìn Trang Nhi đứng cạnh Chu
Thông ngoài cửa phòng. Hồng Ngọc đứng phắt dậy, cô bật kêu lên ngạc nhiên:
- Ba
- Trang Nhi, có chuyện gì vậy?
Phượng Đoan không hay Hồng Ngọc vừa gọi Chu Thông bằng ba nên mới
bật ra câu hỏi đó.
Còn Trang Nhi thì nghe rất rõ và cô thấy ngạc nhiên đến tột độ. Còn hơn cả
việc nhìn thấy hồn ma của ông Lê Trung vừa trước đó. Và dĩ nhiên thì cô không
tin đó là sự thật.
Trang Nhi chỉ vào Chu Thông:
- Đây là ba của cậu sao, Hồng Ngọc?
Hồng Ngọc gật đầu trong khi nhìn lão Chu Thông với vẻ sợ hãi. Cô co rúm
người lại và dần dần dịch sang, núp sau lưng của Phượng Đoan.
- Con làm gì ở đây vậy?
Hỏi xong tự lão trả lời cho mình, lão mỉm cười đầy ma lanh. Nếu biết trước
hai đứa con gái là bạn thân của nhau thì lão đâu cần phải nhọc công sai người
theo dõi và làm đủ mọi cách để có thể lọt được vào trong phòng thí nghiệm của
lão giáo sư gàn dở ấy và lão giáo sư cũng đâu nhất thiết phải mất mạng mình.
www.vuilen.com
80
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét